2

Im cursing right now, make sure you covered your ears

Continue reading

Advertisements
6

You’re my rainbow.

 

Cầu vồng có 7 sắc. Đỏ. Cam. Vàng. Lục. Lam. Chàm. Tím.


Các cậu là mảnh cầu vồng, hắt lên trần từ miếng kính vỡ tôi cố vươn ra nắng để nhận được một vạt phản chiếu rực rỡ. Đó là  hy vọng, là chút gì bám víu cho một tâm hồn ảm đạm, cô đơn và tiêu cực. Cuộc sống của tôi vốn chỉ có một bảng tông xám, đậm dần cho tới sắc đen. Vậy có gì lạ, khi tôi tham lam muốn bắt lấy những màu sắc tươi sáng kia? Tôi luôn vung tay quẹt lên tờ giấy đời tôi các gam tưởng chừng như ấm áp, nhưng thực ra chúng chỉ càng thể hiện sự lạc lõng tới đáng thương. Vì chúng co cụm lại trong bảng màu. Vì chúng quá nhạt nhòa so với tông nóng.


Co cụm lại, bản thân có hơi ấm, nhưng trong con mắt người ngoài không phải rất cô độc sao?


Tôi sử dụng tông xám, tro, lông chuột đã quá lâu. Tôi không quen, không dám trát lên thứ màu đẹp đẽ sáng rõ kia. Nhưng tôi vẫn yêu chúng. Phàm cái gì không làm được, con người ta cũng rất mong muốn nó, phải không?


7 sắc màu đối nghịch với màu của tôi, được tôi ôm thật chặt, giữ trong người khư khư như sợ ai đoạt mất. Ừ, là tôi sợ tôi không bảo vệ được chúng.


Tôi sợ tôi không bảo vệ được các cậu. Bảo vệ, không phải là tôi đi theo các cậu, sẵn sàng nhảy xổ vào khi có kẻ làm đau các cậu. Tôi sao có thể? Chỉ là, tôi gắng bảo hộ thật tốt những kí ức trong suốt của tôi về các cậu. 4 năm đẹp thật. Khi không có nắng, tôi đã vẽ 7 khối màu lên tấm kính của tôi, để lúc nào tôi cũng được nhìn thấy cầu vồng. Mảnh kính cầu vồng ấy, tôi nắm chặt trong tay và giữ cho nó không bị bẩn. Tôi bị cứa, nhưng không sao hết. Chất lỏng của tôi cùng màu với cầu vồng, tuyệt đối không làm hỏng được đâu.


Tôi phải giữ gìn vạt màu tươi tắn duy nhất trong đời tôi.


Cầu vồng không có màu đen. Và cầu vồng của tôi cũng vậy. Đó là điều mà tôi tin, là điều tôi chọn để tin.


Vì vậy, những kẻ ngoài kia, những kẻ đang cố hắt mực lên cầu vồng, tôi mặc kệ. Không xứng đáng. Họ làm những điều thật ngu xuẩn. Họ xách xô hướng trời mà tạt màu đen. Trời cao như thế, vô định như thế. Buồn cười, phải không? Chẳng phải mực sẽ rơi xuống, trút cả lên chính khuôn mặt họ sao? Mặt đất có lực hút, nên những điều đau đớn, nghi ngờ, dèm pha, bôi nhọ, sỉ nhục… sẽ bị giữ lại chẳng cái gì có thể lên tới bầu trời, chạm vào cầu vồng.


Đừng nói tôi ngu ngốc, ảo tưởng mà thần thánh hóa cầu vồng. Đó là niềm tin của mỗi người, phải không?


Cầu vồng ngoài kia bị tách đôi. Cầu vồng của tôi vẫn nằm yên lặng trên trần nhà khi có nắng, yên vị trên mảnh kính trong suốt khi mặt trời bị che phủ. Tôi sẽ đợi ngày có nắng, cầu vồng ngoài kia lại hiện hữu với đủ sắc màu của nó, không có bất cứ ranh giới phân định nào. Tất cả các màu sẽ thật hài hòa, tan vào nhau ở những điểm tiếp xúc, không thể tách rời.


Sẽ rất lâu.


Tôi chờ cầu vồng cũng đã 2 năm. Những mảnh màu bị tách rời vẫn cố gắng với lấy nhau, vậy tại sao tôi phải mất hết hy vọng?


Tôi nắm mảnh kính có cầu vồng, co cụm lại giữa cái xã hội lạnh ngắt vì cầu vồng vỡ đôi mà oán lẫn nhau. Tôi bịt chặt tai, nhắm chặt mắt và ôm lấy vạt màu của tôi, giữ cho nó trong veo như lúc ban đầu. Kí ức của tôi, nên là trong veo như vậy. Tôi không để hiện thực làm bẩn nó. Sẽ không.


Cầu vồng ơi, hôm nay tôi khóc.


Ngày hôm qua, tôi đã rất buồn.


Những ngày của 2 năm qua, tôi  khóc rất nhiều, buồn cũng nhiều.


Về nhanh đi.


Đỏ. Cam. Vàng. Lục. Lam. Chàm. Tím.


6

How am i supposed to feel?

 

You are now walking on diffirent paths. No longer holding hands, together going through hardness and stuff.


No love no more.

 


It cant be any worse. What you left behind were doubt, anger, betrayal and misunderstanding. Please take responsibility for that.

 


Who is at fault?

 


WHO?

 


We can never get an answer to that, rite? All we can do is live with confusal for the rest of our lives?


You left my heart empty. You left it bleeding to death.

 

If crying caused blind, i would lose my eyes a long time ago.

 

 


If you cant be back, at least be friends.

7

I was chasing butterflies, without knowing the sun burnt my eyes.

 

Luôn nói rằng phải vững tin, phải tin đến cùng. Rốt cuộc cái ‘tận cùng’ ấy nó ở đâu? Cái gì cũng có giới hạn của nó. Chúng ta, sớm đã tự đẩy bản thân đi tới giới hạn chịu đựng cao nhất của bản thân, nhưng vẫn phải lừa dối lẫn nhau rằng tôi vẫn ổn, tôi vẫn tin, vẫn chờ. Thật lòng với chính mình một chút xem nào. Có phải thực sự rất muốn gục ngã rồi không? Hay chăng đã quị trên mặt đất rồi, nhưng lại ép bản thân mỉm cười và nói ‘tôi sẽ đứng dậy và đuổi theo ngay’?
Chúng ta là con gái, đâu phải thanh sắt cứng quèo để có thể đem đi phang tùy thích mà không cong quéo dập nát.

Mệt mỏi thì không được nói sao? Không được phép kiệt sức à?

Muốn khóc nấc lên, nhưng lại nhận ra mình vốn cô độc giữa XH đầy rẫy những người-bình-thường, rồi tự nuốt nước mắt vào trong, để nó chảy ngược vào tim cho thối rữa.

Mà thực ra, nước mắt đã sớm cạn rồi.